Truyện ngắn: Họp lớp đột xuất

Tháng sáu. Sân trường rực lên một màu hoa phượng đỏ. Giữa cái nắng gắt của mùa hè thi thoảng lại có những làn gió mát dịu bay tới, rung rinh những cánh phượng. Lòng của những đứa học trò lớp 12 cũng nóng như mùa hè, nhưng dường như chẳng có làn gió nào đến làm dịu đi những lo lắng cả. Chúng tôi sắp thi, và cả lớp sắp xa nhau nữa rồi...            

Truyện ngắn:  Bắt đầu một tình bạn

Năm học lớp 9, lớp tôi có một bạn nữ từ ngoài Bắc chuyển về, ông nội của bạn là một người miền Nam tập kết ra Bắc. Cô giáo xếp hắn ngồi ở ngay trước mặt tôi. Cô giáo giới thiệu với cả lớp tên nó nhưng lúc đó, tôi đang mải nói chuyện nên cũng chẳng để ý biết nó tên gì.

Truyện ngắn:  Đánh nhau với trăn

Ngày hè, chúng tôi lục tục rủ nhau lùa trâu vào núi từ rất sớm. Vừa đến thung lũng xóm Chòi thì thằng Hùng hớt hải chạy từ chòi nghỉ ra. Nó vừa chạy nó vừa la: Mất đàn gà rồi! Mất đàn gà rồi!

Phố hoa tím bằng lăng

Thị trấn trẻ Núi Thành có con phố nhỏ hoa bằng lăng. Đến mùa hoa nở dù ta chỉ nhìn thấy một lần cũng không thể nào quên được hình ảnh một con phố đẹp với sắc hoa tím thơ mộng, trữ tình. Tôi cứ thầm nhủ và tự hào: Hà Nội có con đường hoa sữa, Hải Phòng có hoa phượng đỏ, Sài gòn có con đường lá me bay… thì quê mình có con đường hoa tím bằng lăng.      

Truyện ngắn: Cái bàn học có “mắt gỗ”

Trung cười thầm nhìn cái “mắt gỗ” nằm chếch góc trái phía ngăn bàn. Với mọi người, “đôi mắt là cửa sổ tâm hồn” thì với nó, cái điểm mắt gỗ này sẽ là cửa sổ của những điểm chín, điểm mười. Nó say sưa ngắm nhìn cái “mắt gỗ” xinh xắn, trong đầu phác thảo một kế hoạch...

Trong màu nắng tháng tư…

Khi chân trời đã ngời lên sắc xanh, gọi làn gió mang hương sắc mùa hè; khi những thanh âm của cuộc sống rộn ràng theo nhịp điệu của thời gian - là lúc ấy, tháng tư, hè về. Tháng tư đã về trong màu nắng dịu dàng, sánh mật rải khắp đường quê.

Tản văn: chuyện quê ngày cũ "đi xóm"

Nghe trong tiếng vọng ngày xưa Lời yêu dấu cũ như vừa ... hư không. Một người quang gánh qua sông Gió heo hút gió, lòng chông chênh lòng ! (Đằng Linh)

Dễ thương thiệt

Người phụ nữ trung niên bước vào quán, cô đang đảo mắt tìm chỗ ngồi thì có tiếng gọi giật: “Nguyễn Thị Ly!” Rất nhanh, người phụ nữ và mọi người trong quán dồn mắt về phía chủ nhân tiếng gọi. Cậu nhóc bàn trong cùng, một tay cầm đũa, tay còn lại vẫy rối rít về phía người phụ nữ. Người phụ nữ nở nụ cười thật tươi, tiến về phía cậu nhóc, xoa đầu:

Trên đỉnh bình yên

Trên đỉnh bình yên

LÚA…

LÚA…