Đời cô và giếng

Cô, tuổi thanh xuân của mình cô đã dâng cho tổ quốc. Cô mải miết đi theo tiếng gọi của sơn hà nguy biến. Vai mềm con gái khoát súng đi cả ngày lẫn đêm.


                                               

          Cô không một chút suy tư cho hạnh phúc riêng mình. Khi đất nước hoan ca thanh bình, tuổi hoa đã qua cô chỉ còn “ một nửa”, nửa kia biền biệt, hoang vắng. Có người cay nghiệt đánh tiếng “ gái lỡ thì”.  Về làng cô dựng một căn nhà nho nhỏ bên bìa xóm cát trắng.                                                             Bỗng một ngày, trong nhà cô có tiếng khóc chào đời của em bé.  Người ta  gọi là “ con tự túc” hai mẹ con lặng lẽ bên nhau. Đến hôm  nay căn nhà nhỏ của cô đã thành  “ nếp nhà ba thế hệ”. Cô, sáng đi tối về, đối với làng cô không xa mà cũng không gần. Thỉnh thoảng đứa nhỏ nhà cô chạy vô nô đùa cùng với mấy đứa trong xóm. Dường như dân làng ít ai nghĩ đến cô.  Duy nhất có lần thầy tôi tổ chức đám cưới cho đứa con gái út có mời cô đến chung vui. Lần ấy bà con xóm làng thấy cô khoát trên người một chiếc áo rất đẹp, có lẽ đẹp nhất của cô. Hôm ấy, thấy cô đến đám ai cũng ngỡ ngàng, nhìn cô sưng sửng làm cô khó chịu, buồn muốn khóc. Riêng thầy tôi rất trân trọng, quý mến khi cô chúc mừng hạnh phúc cho em út, làm cho cô càng thêm xúc động. Dân làng lại càng ngạc nhiên hơn.

          Nhà cô có một cái giếng khơi. Giếng nhà cô nước trong và mát lạ lùng. Tính cô lại kỹ càng, sạch sẽ nước lại càng thêm ngon ngọt. Khi xóm làng có điện, ai nấy thi nhau làm giếng máy, bỏ quên giếng khơi. Riêng cô vẫn giữ, vẫn dùng nguồn nước từ giếng, vốn tính cô tần tảo kia mà.Giếng khơi lặng lẽ, đơn côi cũng như phận người.

          Bỗng dưng một ngày bão đến vần xoáy tơi bời. Không những làng tôi mà cả liền mấy tỉnh, thành cùng chung số phận, nhà sụp, cây đổ, lều tranh tung bay nghiêng đảo khắp trời…  điện mất cả tuần. Nhà nhà thiếu nước. Ai đó đã phát hiện nhà cô còn có giếng khơi. Thế là dân làng lũ lượt kéo đến, kẻ thùng, người xô, với những chiếc thùng cùng với quang gánh kĩu cà, kĩu kịt thi nhau đem nước về dùng.

          Giếng cô bây giờ không còn cô vắng nữa, giếng cô vang lên những tiếng cười nắc nẻ của những người kéo nước, người tắm rửa, cả những  tiếng nô đùa chọc ghẹo của trai thanh, nữ tú. Bỗng chốc giếng cô lại là nơi tụ họp sức trẻ của làng. Những đôi vai kĩu kịt đôi thùng nước làm tôi chạnh nhớ về ngày xưa hình ảnh các thôn nữ gánh nước trong mỗi lúc chiều về mà đã có ai đó đã “tức cảnh sinh tình”: “...em gánh nước gánh cả trời chiều”.

          Nhìn cảnh người người đi lấy nước ở giếng cô, bỗng một thoáng trong tôi mong sao cảnh vui, đẹp này kéo dài thêm để cô thêm vui, để xóm làng thêm gần.

                               

Tin liên quan