Nhớ những ngày đi học đầu tiên (Tùy bút

Nhớ lại ngày ấy, lúc tôi còn học lớp Một ở ngôi trường thôn bé nhỏ. Nói là "ngôi trường" cho oai vậy, chứ thật ra đó chỉ là một hội trường cũ đã phế bỏ, nằm ở sát đình làng, được tận dụng ngăn ra làm hai phòng để dạy.

Một phòng là lớp Một của tôi, còn phòng kia dành cho lớp Vỡ lòng. Trường trông thật đơn sơ và nghèo nàn: Mái lợp bằng những lá dừa nước, vách đan bằng những nẹp tre chẻ nhỏ, bàn ghế cũ kỹ, sơ sài. 

Lớp Một, học trò thì rất đông (vì trong thôn chỉ có một lớp) mà bàn ghế lại ít, cho nên mỗi bàn có đến 4-5 đứa ngồi chen chúc nhau; vì vậy suốt năm – dù mưa hay nắng – cũng thật khổ cho bọn học trò chúng tôi.

Về mùa nắng, mái lá dừa nước của trường rút lại, cong queo tạo thành những khoảng trống đầy mái lớp, mặt trời theo đó chiếu những tia nắng gay gắt lên đầu lên cổ bọn tôi, thật là nực nội, mặt đứa nào đứa nấy cũng lấm tấm mồ hôi. Có đứa dùng vở thay quạt phe phẩy, có đứa cởi cả khuy áo trên, nhưng cũng không xua đuổi nổi cái nóng bức khó chịu này – một phần vì phải ngồi chật chội, một phần vì ngôi đình làng án ngữ mất ngọn gió nồm thổi ra. Chỉ tội nghiệp cho các cậu ngồi đầu bàn, cứ lâu lâu lại bị những đứa ngồi trong lấn ra, rớt xuống đất đánh "bịch" đau điếng, làm cả lớp cười vang...

Đến mùa mưa, nước mưa lại theo những khoảng trống cũ chảy vào trong lớp, làm cả lớp chạy tránh như vịt. Chỗ này dột, đổi chỗ kia, tiếng suýt soa vì ướt rộn cả lên ồn ã. Những khi mưa lớn thì cả thầy lẫn trò đều phải chạy sang nấp nhờ ở hiên ngôi đình làng nằm kế bên lớp học.

Thầy dạy lớp Một của tôi, tuổi trạc trung niên, dáng người cao gầy, khuôn mặt khắc khổ, có đeo đôi kính cận trông rất đạo mạo; tuy vậy nhưng tính thầy rất hiền. Có lẽ vì trải qua nhiều kinh nghiệm trên đường đời, thầy biết tâm tính bọn tôi còn thích chạy nhảy hơn là học hành nên ít khi thầy trách phạt bọn tôi. Cuối giờ dạy, thầy thường kéo cả lớp ra sân trường bày cho những trò chơi có tính cách hoạt động vui vẻ; có lúc thầy bảo cả lớp ngồi quanh thầy dưới tán lá rộng cây bàng để nghe thầy kể chuyện; giọng thầy kể thật ấm áp và hấp dẫn khiến bọn tôi say mê, thích thú.

          Học với thầy sướng như vậy nên cuối năm học, bọn tôi chẳng có đứa nào muốn lên lớp cả. Vì lên lớp là... phải xa thầy, xa những trò chơi và câu chuyện hấp dẫn trong mỗi cuối giờ học.

          Với lại, theo các bạn học trò lớp trên ở trường làng thì trên trường ấy, có một ông thầy dạy lớp Hai rất nghiêm khắc hay la rầy học trò, làm bọn tôi đứa nào cũng sợ, mặc dù chưa gặp mặt thầy ấy lần nào.

          Có đôi lúc, tôi muốn thời gian đi thật chậm, để còn ở mãi trong vùng kỷ niệm êm đềm ở ngôi trường thôn...

Nhưng dù muốn dù không, thời gian vẫn trôi qua thật nhanh, tôi phải rời ngôi trường thôn, rời lớp Một thân yêu để bước thêm một bước nữa trên đường học vấn...

          Đêm trước buổi tựu trường, tôi nằm trằn trọc mãi, không ngủ được, đầu óc cứ nghĩ miên man về ông thầy lớp Hai nghiêm khắc ấy với những lo sợ vu vơ. Tôi bỗng ao ước vì một lẽ gì đó, ông thầy ấy đổi đi nơi khác và để thầy lớp Một cũ của tôi lên dạy thì thích biết mấy... Tôi thiếp đi lúc nào không hay. Trong giấc ngủ, sự lo âu vẫn hiển hiện giữa giấc mơ của tôi.

          Nhưng lời ước của tôi đã trở thành vô nghĩa, vì sáng hôm sau khi chúng tôi vừa đứng sắp hàng tại sân trường làng, còn ngơ ngẩn với ngôi trường to lớn, thì có tiếng vài đứa bạn xì xào:

- Ê! Thầy lại đó kìa, bây!

- Thầy mình đó hả? Sợ quá đi!

Một dáng người to lớn đi lại phía lớp tôi, với đôi kính cận trên mắt trông thầy thật khó đăm đăm. Dừng lại ở lớp tôi, thầy quan sát thật lâu rồi gật gật đầu, dịu dàng lên tiếng:

          - Các em sắp hàng ngay thẳng, ngoan lắm!

          Chúng tôi thở phào nhẹ nhõm, hóa ra … “dáng thầy nghiêm, nhưng tính thật hiền”! Và chúng tôi yên tâm bước vào lớp Hai trong niềm vui được học ở ngôi trường mới…

*

Ngày tháng thấm thoát trôi qua thật nhanh, bận bịu với cuộc sống, tôi ít có dịp về lại nơi ấy. Một lần, có dịp về thăm quê, đi ngang ngôi trường cũ, tôi ghé lại. Nhưng không tìm được bóng dáng thân yêu ngày xưa. Có còn chăng chỉ là dư âm văng vẳng.

Tôi đứng ở sân trường cũ, lòng bồi hồi xúc động nhớ lại những hình bóng thầy xưa, bạn cũ. Tất cả đã trở thành kỷ niệm. Một kỷ niệm vàng son theo nuối tiếc...

 

Tin liên quan