Nhớ bóng tre làng

.

Thời thơ dại dựa bờ tre lần bước

Tuổi lưng còng tre với gậy bạn cùng ta…

Lũy tre làng e rồi không còn nữa!?.

Nắng chang chang như giội lửa trưa hè.

Nao nao lòng mơ bóng mát bờ tre,

Mượt vòm xanh, ủ che bao xóm nhỏ…

Ta như kẻ vô hồn nao nao nhớ

Gió rì rào nghe vọng tiếng mẹ ru

Dáng mẹ gầy ôm cháu hát bao thu

Dưới bóng râm đâu rồi hàng tre cũ.

Ai không buồn qua niềm đau nỗi nhớ!?.

Lóa mắt nhìn màu úa những tường vôi,

Tường bê tông, gạch đá chốn ta ngồi,

Thời hiện đại… quên rồi thời gian khó.! ?

Khi hàng tre uốn mình ôm làn gió.

Rất vô tư mà sâu lắng nghĩa tình.

Trao cho đời bao dòng mát tươi xanh,

Gió lướt nhẹ hòa âm êm ái lắm…

Giấc ngủ trưa bên thềm dìu dịu nắng…

Lúc chiều tà đón gió hướng nồm Nam…

Những đêm hè, lan tỏa ánh đường trăng.

Cơn sóng gợn chao nghiêng dòng nước mát,

Ta thẩn thờ nặng lòng bao khao khát,

Nhớ mùa vàng, mưa bụi ánh trăng tan,

Mơn man gió hương đồng chao cánh nhạn

Tre ôm ấp làng quê – chắn che mùa gió chướng.

Đừng đoạn đành xóa đi điều không tưởng,

Bởi tre kia là bạn của dân cày,

Là ân nhân quê kiểng tự xưa nay,

Vắng bóng tre, hồn quê vơi điểm tựa

Tre với làng là hai người đồng lứa,

Làng và tre như thể bạn sống đời…

Đã là làng, âu phải có tre thôi.

Đâu như phố, đuổi tre về cuối bãi,

Bóng  xiêu xiêu, dáng tre gầy khắc khoải.

Úa mầm xanh, măng lụi, khúc ly rời.

Xin đừng vô cảm hỡi người ơi!!!

Mong giữ lại bóng tre…

Lang quê còn thương nhớ.(!).

 

Tin liên quan