Tản mạn tháng mười một về!

Khi những cơn heo may đã lắng dịu, thôi không còn lả lướt, phả cái hanh hao dằng dặc suốt mùa vàng, cũng là khi ta chào tiễn biệt những ngày gió nhẹ, nắng ấm của mùa thu xanh trong. Ngoài kia, mùa đông đang đến thật gần, ta cảm nhận thật rõ cái lạnh đang mơn trớn lên da, lên tóc ngày tháng mười một bồi hồi lại về.

 

 

 

Description: Tháng 11 - tháng của những sắc hoa - BlogAnChoi

 

Từng con đường, góc phố dường như trầm tĩnh hơn so với cái rộn ràng từng thấy. Quán cóc bên đường không ai hẹn ai lại mọc lên dọc vỉa hè với cơ man là bắp nướng, khoai nướng, bánh chuối chiên, bánh ram. Mùi thơm của thứ quà quê dân dã của các bà, các cô cứ thế dìu dặt và cám dỗ những người qua lại trong tiết lạnh đầu mùa.

Bầu trời như thấp hơn, những đám mây xanh trong nhường chỗ cho không gian ảm đạm, đượm chút buồn và những cơn mưa rả rích, lê thê kéo về mỗi chiều mỗi tối. Khoảnh khắc giao mùa mang đến nhiều dư vị lạ, để khi chạm khẽ mùa đông, ta không khỏi chạnh lòng, suy tư về thời gian, về phận người và lắng lòng chiêm nghiệm bao thanh âm cuộc sống.

Tháng 11 đã lại về, tháng của những buổi sớm mai có những dải sương mù mỏng tang giăng ngang sườn núi, lãng đãng trên cao những áng mây trắng cuối mùa lười biếng buông mình mặc cho gió heo may thả sức đẩy trôi. Tháng 11 về mang theo trong tôi bao nỗi nhớ... nhớ những buổi chiều tà trầm lắng trôi qua với những cơn gió mùa se lạnh cuốn theo bước chân của các cô thôn nữ đang rảo bước trên đường trở về nhà dưới ánh hoàng hôn vàng bảng lảng...

Tháng mười một, những cặp tình nhân tình tứ hơn khi khoác tay nhau xuống phố, ai cũng thèm được nhận hơi ấm của người yêu. Bất chợt một cái ôm nhẹ, một cái tựa đầu rất đỗi thân thương như muốn được chở che, nâng niu trìu mến. Khi cái lạnh đầu mùa gõ cửa, cũng là lúc những cuộn len nằm im trong góc tủ được các cô gái lựa chọn và ngồi suốt đêm để đan tặng người yêu cái khăn quàng và gửi vào đó xiết bao đượm nồng, ấp áp. Buổi sáng, hẹn hò nhau ở một góc quán yên tĩnh, cùng nhau nhâm nhi tách cà phê nóng, nghe nhạc Trịnh, để thấy gần nhau hơn. Buổi tối, dắt nhau về qua hàng khoai nướng, bánh chuối chiên vừa ăn vừa trò chuyện với các bà, các cô hàng xén. Dõi mắt ngắm phố xá thênh thang và thổn thức nghe tiếng lòng mình lắng lại, thấy thương cảm những mảnh đời vẫn ngược xuôi đêm muộn mưu sinh. Chị bán vé số chào mua hối hả, bác xe ôm tần ngần đợi khách, cô lao công cần mẫn với công việc cuối ngày… Bức họa mùa đông được phác thảo đầy đặn với bao cung bậc cảm xúc, cứ thế luân hồi không thôi giữa bập bùng ánh đèn vàng leo lét.

Tháng 11, tháng của ngày chưa kịp trôi qua mà đêm đã vội tìm về, ngày ngắn, đêm dài... ánh đèn đường vàng vọt lấp lóa dưới những tán cây dọc con đường nhỏ quê tôi, dòng người xe hối hả ngược xuôi ai cũng mong nhanh chóng về nhà để cùng người thân quây quần bên mâm cơm ấm cúng, và kể cho nhau nghe những câu chuyện sau một ngày bề bộn, lo toan, vất vả mưu sinh...Tháng 11, tháng của thời khắc giao mùa, khiến ai đó với tâm hồn nhạy cảm dễ thấy thoáng chút bâng khuâng, xao xuyến, ngập ngừng giống như những người yêu nhau trước giờ từ biệt, nửa như nuối tiếc chần chừ muốn ở lại, nửa như ngại ngùng vội vã muốn bước đi. Tháng 11 là tháng của những nỗi buồn man mác và những nỗi nhớ vu vơ của bao chàng trai, cô gái tuổi đang yêu...

Tháng 11, kí ức đưa ta trở về với một thời cắp sách đến trường, nhắc nhớ ta về một ngày lễ lớn, ngày lễ của những người đưa đò thầm lặng đã giúp ta khôn lớn, trưởng thành. Tháng 11, nhắc ta nhớ về màu đỏ của những chiếc lá vàng rụng rơi, lã chã trên khoảng sân trường, những chiếc lá vàng mang theo màu thời gian gợi nhớ những kỉ niệm của một thời bên thầy cô, bạn bè, nơi ngôi trường yêu dấu ngày xưa... nhớ những buổi sớm mai mẹ dặn nhớ đừng quên mặc thêm áo ấm đến trường và cả những buổi lũ học trò ồn ào kéo đến thăm các thầy cô trong ngày lễ lớn 20/11 với những món quà nho nhỏ mà thật đầm ấm, đầy ắp yêu thương, tình nghĩa thầy trò. Ôi! Đã bao mùa cây bàng nơi sân trường thay lá là bấy nhiêu mùa ta cùng bạn bè quấn quýt bên thầy cô. Tháng năm in hằn trên thân bàng, lồi lõm vết thời gian cho những lứa học trò từ đó lớn lên và dã từ ngôi trường làng nhỏ bé để tìm đến những bến bờ xa.

Với mỗi người tháng 11 đều có một cái gì đó rất riêng biệt và một kỷ niệm nào đó đáng nhớ, những kỷ niệm sẽ theo ta cho đến suốt cuộc đời. Tháng 11 lại về mang theo chút nhớ, chút thương và chút hoài niệm. Cho những ngày tháng 11 cứ mãi hồn nhiên, xanh trong nơi tận cùng tâm khảm. Mỗi chúng ta đều lưu giữ cho bản thân mình những kí ức bình yên. Cất giấu cho riêng mình những xúc cảm bình yên ru hoài niệm xa xăm, để những phút ngã lòng ta đủ mạnh mẽ bước qua những tháng ngày tất tưởi…

 

 

Tin liên quan