Giếng quê ngày ấy !

Cùng với dòng sông, cánh đồng, cây đa, mái Đình, giếng quê là một hình ảnh thân thuộc của làng quê Việt Nam, gần gũi với đời sống con người. Giếng quê gắn liền với sống sinh hoạt của gia đình và xóm làng.

Giếng là nơi cha cho con chiếc bóng lợn ngày Tết, là nơi mẹ gội đầu, em tắm, là nơi  trai, gái hẹn hò thương  nhau…  Ngày xưa, giếng quê có một vị trí quan trọng trong đời sống tinh thần của ông cha ta.

Giếng quê thường nằm thấp thoáng bên hàng cây. Ở làng mỗi nhà mỗi giếng. Nhà có trước, nhà có sau. Chỉ biết rằng khi sinh ra, lớn lên đến độ tuổi biết môi trường chung quanh thì tôi đã thấy nó khiêm nhường, lặng lẽ nằm bên góc vườn nhà ông nội. Nội kể đời ông, đời cố của nội đã có giếng rồi. Cả làng lúc đầu có năm bảy cái, sau đó dần dần nhiều lên. Giếng quê hầu hết là giếng đá ong, giếng gạch, sau đó có thêm giếng bê tông. Nước chảy ra từ lòng đất ngọt mát và nguyên sơ mùi vị hương quê trong lành. Ngày xưa làm gì có nhiều dầu gội như bây giờ …Vậy mà tóc của mẹ, của bà vẫn dày, suôn mượt. Gội nước từ giếng với bồ kết thêm một ít lá bưởi, lá chanh trong vườn, mái tóc thôn nữ  thoang thoảng hương thơm có sức quyến rũ lạ thường. Tàu cau rụng xuống, bà cắt tạo thành cái gàu, cái gáo múc nước. Nước giếng được múc lên từ chiếc gàu mo cau, lấy tay khoát nhẹ vào mặt ta nghe dịu mát của đất trời, lâng lâng trong lòng trong dạ, người cảm thấy thanh thản lạ thường. Ôi cái tình quê, hồn quê giản dị, đơn sơ đến ngọt ngào, thăm đượm khó phai. Những đêm hè gió mát, trăng rải vàng xuống vườn nhà. Làng quê vào ban đêm yên tĩnh đến nao lòng. Trăng đổ bóng xuống đáy giếng, mặt nước khẽ gợn sóng lan tỏa hình vòng theo đường trăng. Hứng bóng trăng soi, bên thành giếng, mẹ giặt áo quần đem phơi  trong thềm chái sau nhà, hóng gió đêm để sớm mai kịp ra đồng.

          Làng có nhiều giếng nhưng không phải giếng nào cũng có mạch nước trong lành. Còn cất giữ trong miền nhớ của tôi là những tháng ngày theo chị đi gánh nước. Nước trong veo, trong đến nỗi thả cây kim xuống có thể nhìn thấy. Chiều chiều và sáng sớm, các cô thôn nữ xắn quần, bới tóc quẩy thùng đi gánh nước. Làn nước trắng trong như vẻ đẹp trong trắng của gái quê tần tảo. Một gàu nước múc lên từ lòng đất xối lên người vào những trưa hè nóng bức nghe da thịt mơn man, sảng khoái. Nước từ giếng quê thơm mùi hoa cau, hoa bưởi. Tắm giếng là tắm hồn quê… để lại cho ta rưng rưng thèm muốn mỗi bận đi xa chưa về.

          Ngoài những cái giếng nhà mỗi làng quê Việt còn có những cái giếng đá rất to gọi là giếng làng. Giếng làng do người dân cả xóm, cả làng làm nên. Cả xóm  làng đều có ý thức cùng gìn giữ. Bên giếng bao giờ cũng có bụi tre, cây duối. Đêm đêm mỗi độ  trăng sáng bờ giếng trở thành điểm tụ họp vui chơi, hẹn hò của nam thanh, nữ .

          Một đời nắng mưa, tảo tần, đôi quang gánh nhịp nhàng đến chợ, mẹ bán những bó rau xanh được tưới nước từ giếng. Qua tháng, qua năm giếng quê vẫn lặng lẽ góc vườn. Hương thơm hoa lý quyện mùi hoa cau thoảng đưa bên bờ giếng nghe lắng dịu cả cõi lòng. Bờ ao, bụi chuối, hàng tre, khóm rau cùng giếng nước đã trở thành hồn cốt của mỗi làng quê yên bình yêu dấu.

          Cuộc sống phát triển, nhiều làng quê có nước máy, giếng bơm điện. Nhiều gia đình đã bỏ hoang đi cái giếng gắn bó bao đời. Nhưng cũng có nhà quyết gìn giữ cho được cái giếng quê. Dù không sử dụng nhưng vẫn để nguyên sạch sẽ, lặng lẽ nằm trong góc vườn yên tĩnh. Mỗi khi nhìn dòng nước nóng lạnh phun ra từ vòi hoa sen bất chợt ta thấy lòng nao nao…Giếng quê ơi! Hình ảnh thân thương không giờ phai, mãi bình yên và lặng lẽ để mỗi người sinh ra từ lòng đất mẹ luôn có một khoảng trời kỷ niệm- Ôi! Giếng quê của ta ơi.

Tin liên quan